© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Viết cho mình

Thứ sáu - 25/10/2013 21:08
Anh không còn về với những đón đưa
bữa cơm mẹ con nhìn bên nào cũng vắng

chỗ ngồi trống tênh gió lùa vào khoảng lặng

cạn cả đợi chờ cũng chẳng thấy anh đâu

 

Có những đêm dài , đêm rất sâu

vòng tay ôm em mơ mình trẻ lại

chiếc giường đơn ru lòng nghe trống trải

gối chăn nhàu nhĩ , ngấm buồn

 

Anh không còn về vàng võ ánh chiều buông

đời ngược gió , quất vào tim rát buốt

muốn được một lần biết thế nào say khướt

tàn canh giấc ngủ đơn côi


                       Tàn canh giấc ngủ đơn côi

 

Anh không còn về , ở lại chốn xa xôi

em tập bước giữa những điều nghiệt ngã

cuộc sống bộn bề ,em gánh gồng tất cả

thương con thơ thi thoảng khẽ nhắc thầm

 

Anh không còn về tim em hóa lạnh câm

dẫu đôi lúc phút xao lòng chợt đến

cũng thường thôi nhưng tình đời không bến

lại trở về nguyên vẹn với yêu tin

 

Anh không còn về ,cuộc sống mấy bình yên

em cùng con đi qua ngày thơ dại

chỉ cầu mong được chở che mãi mãi

để em tin thế giới có linh hồn !

 
Thiên Linh (Tp.Vinh)

Tác giả bài viết: Thiên Linh (Tp.Vinh)

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn https://dangducloc.net là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn