© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Em biết

Chủ nhật - 19/01/2014 21:29
Em không mở nổi cánh cửa trái tim anh

Dù đôi lúc khép hờ như mời gọi

Ranh giới mong manh như xoáy vào tim em muôn vàn dấu hỏi

Giới hạn nào để anh thuộc về em ?

 

Tự mình giấu hờn ghen vào sâu thẳm đêm đen

Bờ mi ướt,khoé mắt cay...nát nhàu câu chăn gối

Tự em giấu cơn đau sau tháng ngày nhức nhối

Hẹn thề rơi...rơi vỡ những hôn nồng

 

Có lẽ nào đong đo nỗi nhớ của một người đàn ông

Khi có những vách ngăn tưởng chừng như vô tận

Em lặng lẽ đam mê,yêu thương ,rồi hờn giận

Hoang hoải lòng mình giữa những cút côi

 

Em-người đàn bà...

Chỉ dám mơ về hạnh phúc phía xa xôi

Phía nỗi nhớ rơi nghiêng và không anh ở đó

Phía cơn mơ vụt trôi thành tin yêu dang dở

Vòng tay muộn màng không ôm chặt được đời nhau

 

Em tự lấp đầy bằng niềm vui của một người đến sau

Để em được yêu anh-tình yêu này dĩ nhiên là nghiệt ngã

Hạnh phúc cho nhau mãi mãi là tất cả

Tháng ngày đi qua,sàng sẩy mọi vui,buồn
 

Thiên Linh (TP.Vinh)

 Tags: yêu thương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn