© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Đàn ông và chữ nhẫn

Thứ sáu - 13/12/2019 23:02
bo gia

Năm anh mới ra trường tấm bằng đại học phải xếp xó, nhìn chung quanh thấy bạn bè nhiều đứa không học hành đến nơi đến chốn mà phất lên như gió, anh thấy hổ thẹn. Một hôm tâm sự với thầy, thầy vỗ vai: “Đàn ông cần học chữ nhẫn, nhất là sự nghiệp chớ nên vội vàng, đòi nay mai giàu liền không có đâu. Giờ em đã có mục tiêu cứ im lặng mà làm, đừng nhìn thành công người khác, đừng khoe mục tiêu”. Nghe lời thầy, anh chăm chỉ với đam mê, mặc người đời chê cười vẫn kiên định với con đường đã chọn.

Anh nhận ra, đàn ông cần học chữ “nhẫn” với sự nghiệp.

Nhớ những lần đầu anh cưa cẩm em. Em hững hờ từ chối, chặn facebook, chặn điện thoại, không tiếp chuyện, tránh mặt vì… ghét. Lúc đó, nhiều khi anh thấy nản chí vô cùng nhưng vẫn “nhẫn” ngày nào cũng nhắn tin, biết em không trả lời nhưng chắc chắn đọc được. Sau này, khi đã yêu nhau em bảo “Cái gì dễ đến thì dễ đi, tình yêu cũng vậy, với phụ nữ kẻ rút gươm đầu tiên không hẳn là kẻ chiến thắng, kẻ tra gươm vào bao cuối cùng mới là kẻ ngự trị trong tim”.

Anh nhận ra, tình yêu cũng cần học cách “nhẫn”.

Những năm đầu bước vào đời, gặp ai anh cũng kết bạn, nhậu một bữa cũng thành bạn. Đến khi bị “cắn” ấm ức đem kể cho thằng bạn chí cốt, hắn bảo “Kệ, hắn cắn mày một phát không nhất thiết phải tìm mọi cách cắn lại. Nhẫn đi. Không thể chung chiếu với kẻ tiểu nhân”.

Anh học thêm một chữ nhẫn về đối nhân xử thế trong đời.

Trong một buổi tiệc sinh nhật, anh gặp một em “ngon ơ”, mắt đưa tình lúng liếng, quyến rũ đến độ đắm say. Đàn ông ai cũng ham sắc, anh cũng ham. Hôm xin con bạn thân số điện thoại để “tán”, hắn nói một câu đau điếng: “Gái tham tài trai tham sắc, ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. Sắc luôn là cãi bẫy dễ vướng nhất. Tiền, gia đình, sự nghiệp của bao anh hùng cũng từ sắc mà tan”.

Anh nhận ra, mình phải học cách “nhẫn” với sắc đẹp.

Những năm còn trẻ, anh thường đi chơi khuya, hay tụ tập cùng bạn bè thâu đêm suốt sáng. Một hôm trong bữa cơm Cha quát vì tội chơi bời lêu lỏng, anh cãi lại. Anh trai đứng dậy tát một cú tỏa đom đóm, mắng vào mặt: “Mày ra ngoài mày cúi đầu với người đời, về nhà không nhẫn được với Cha Mẹ một tiếng hả?”.

Anh nín thinh. Từ đó biết “nhẫn” với Cha, với Mẹ và những người thân trong gia đình.

Hôm rồi đi làm muộn, xe hư anh đành bắt xe ôm. Vừa đi vừa nói chuyện cười đùa vui vẻ với chú lái xe thì thằng đi trước khạc cái phù, nước bay tùm lum. Máu anh hùng nổi lên anh tính nhảy lên hơn thua thì chú xe ôm ngăn lại: “nhẫn nhịn đi, ngoài đường toàn thằng ma cô, coi chừng mất mạng con ạ”.

Anh biết thêm một chữ “nhẫn” trong hành xử ở đời.

Đàn ông cần học nhiều chữ nhẫn. Từ chuyện sự nghiệp, tiền tài đến chuyện tình ái, bạn bè, hay đơn giản trong đối nhân xử thế ở đời. Nhẫn không phải là như rùa rụt cổ, không lên tiếng, không chính kiến. Nhẫn là chấp nhận lùi một bước, không mang cái “sân si” ra so đo hơn thua. 

Đàn ông càng học được chữ “nhẫn” càng thành công và nhận được sự tôn trọng của người đời.

 
#Sưchan
 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật