Đặng Đức Lộc

https://dangducloc.net


Tôi đi tìm tôi...

Tôi đi tìm tôi...
Tôi đi tìm tôi… Giữa Sài Gòn những ngày ngập nắng Nhấp ly café đắng Thấy chênh chao… Có còn là tôi đứa bé ngày nào? Sài Gòn những ngày nắng hanh hao Tôi đi tìm… Một thời thơ ấu Thuở chăn trâu, đánh khăng, đánh đáo Của chính tôi đứa bé ngày nào
Viết tặng Hà Tĩnh kỉ niệm 180 năm
 
Tôi đi tìm tôi…
Giữa Sài Gòn những ngày ngập nắng
Nhấp ly café đắng
Thấy chênh chao…
 Có còn là tôi đứa bé ngày nào?
 
Sài Gòn những ngày nắng hanh hao
Tôi đi tìm…
Một thời thơ ấu
Thuở chăn trâu, đánh khăng, đánh đáo
Của chính tôi đứa bé ngày nào
 
Tôi đi tìm trong nỗi nhớ cồn cào
Nghe vọng lại trong lời ru của Mẹ
có hình ảnh cha một thời trai trẻ
Và câu chuyện của bà những đêm gió lao xao
 
Hà Tĩnh “dù đi mô” cũng thấy thương sao
Nhớ con đường những chiều gồng gánh
Tuổi thơ tôi đôi khi là ám ảnh
Những ngày lũ về cuốn mất mái nhà tranh
 
Tôi đi tìm tôi…
Đôi chân nhỏ mà đất trời quá rộng
Nhưng quê hương đã cho tôi hi vọng
Để bước đi và để trở về…
 
7/8/2011 20h20’