© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

"Nửa kia của Hitler" cũng có một chuyện tình

Thứ ba - 17/12/2019 18:24
nua kia cua hitler

Tình yêu vốn dĩ là điều không thể giải thích được bằng lời nhưng khi người ta không còn phương tiện nào tốt hơn thì ngôn từ vẫn là đôi cánh mang những cảm xúc thiêng liêng ấy bay tới tâm hồn , cô đến với hắn trong một đêm nơi quán rượu ánh đèn mập mờ, nhưng cô rực sáng thứ ánh sáng mỏng manh của nắng mai len lỏi qua khung cửa sổ một ngày cuối thu, lấp lánh một cách chân thật.

Bước vào đời hắn với một lời nói dối, khiến hắn ngây thơ tin rằng cô chẳng khác chi một loài bướm đêm hoang dại và từng trải , lang thang qua nhiều vùng đất lạ lùng, cằn cỗi có, màu mỡ có và chỉ vô tình lạc bước đến nơi hắn. Cho đến khi những giây phút hoan lạc trôi qua, hắn mới bỡ ngỡ nhận ra điều ấy. Cô bước vào đời hắn bằng một câu nói dối, về chính sự ngây thơ tinh khiết của mình.

Yêu say đắm và nồng nhiệt , hoang dại nhưng thủy chung, cô yêu hắn bằng cả tình yêu của người mẹ, người chị và quan trọng hơn hết là người vợ. Hi sinh tất cả những khoảng không gian trong trái tim hồn nhiên , để hình ảnh hắn choáng ngợp lấy tất cả, hắn là bầu trời, là thế giới, là định mệnh, là lẽ sống không thể đánh đổi của bản thân cô.

Bản chất của định mệnh là sự trớ trêu hay lẽ sống của con người cũng thay đổi theo những vần xoay của cuộc sống. Ngủ quên trên những hoài bão về một cuộc sống vật chất dư dả hơn người, hắn quên đi người đàn bà của mình, định mệnh khiến cô dần rơi vào vòng tay của người đàn ông khác, người coi sóc cô như thế báu vật, nâng niu cô như giọt sương nương mình trên lá buổi sớm mai.

Đúng ra hắn nên hận bản thân mình, nhưng thay vì trả thù chính mình, cái bản ngã ích kỷ chôn chặt nơi đáy lòng thằng đàn ông trỗi dậy, hắn đã làm gì sai? Hắn vùi đầu vào công việc vì cái gì nếu chẳng phải là vì cô và hắn và những đứa trẻ mà cả hai đã từng mơ? Người ta không thể sống chỉ với tình yêu…. Hắn trả thù cô ấy, giống như cách mà hắn nghĩ cô đã làm với hắn. Cho đến một ngày sự thật phơi bày…

Rằng cô lại bước vào đời hắn một lần nữa, cũng bằng cái cách cô đi vào nơi ấy lần đầu tiên, cô khiến hắn nghĩ nàng phản bội hắn, để đánh thức cái bản năng chiếm hữu của những con đực ở mọi loài, khiến hắn biết ghen, biết lồng lộn trên những cảm xúc mãnh liệt về niềm khát khao được sở hữu, và hơn hết khiến hắn nhận ra những giá trị ở nơi cô mà hắn đã vô tình lãng quên. Nhưng một lần nữa tạo hóa trêu ngươi, lần thứ hai cô bước vào đời hắn cũng là lần cuối cùng và cô sẽ mãi mãi ở lại, ông trời trao cho hắn một người vợ chung thủy để yêu nhưng không để cho cô ở bên cạnh hắn đến cuối đời.

Định mệnh cướp cô khỏi tay hắn cũng vào một chiều cuối thu, trong góc phòng leo lắt ánh sáng mờ mờ của ngọn nến nơi đầu giường, cô nằm đó, mơ hồ như sương khói, gương mặt vẫn lấp lánh thứ ánh sáng của yêu thương và những xúc trân trọng. Cả cuộc đời, hắn bị cô lừa dối những hai lần, nhưng bất hạnh thay, hạnh phúc của hắn đến từ những dối lừa ấy.

‘’Chúng ta đã rất vui vẻ mà, phải không?’’

Hắn ôm cô vào lòng, để đầu cô tựa vào bên ngực trái, nơi trái tim đang thổn thức những nhịp đập hối hả như tiếng van lơi với tử thần: ‘"Đừng đem cô ấy đi’’.

 
#Sói

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật