© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Cafe

Thứ năm - 06/02/2020 06:56
Paris Café 19224
Đó là lúc café mới vào tới đầu lưỡi, đắng và chát, và với tôi, nó gợi buồn.

Uống café đã lâu, từ khi còn là cậu nhóc lớp mười, tôi đã được nếm cái vị đắng đầu đời. Ngày ấy, café chán lắm đắng ngắt dù cho đã bỏ nhiều đường, “uống café như ăn chè đậu đen’’ là câu cửa miệng mà mấy ông anh vẫn hay chọc tôi.

Café còn chán vì ngày đó còn quá trẻ để biết kiên nhẫn ngồi đợi café phin nhỏ giọt, cứ vội vàng: “Em ơi, một ly đen đá’’, rồi uống vội, rồi trò chuyện vội với đám bạn để sau ly café chẳng còn đọng lại gì. Tuổi trẻ đẹp bởi tuổi trẻ người ta sống vội. Nhưng tuổi trẻ, không có gì sâu sắc, khi người ta vì những xung động vội vã nên chẳng biết chậm lại để đợi một phin café.

Lòng tôi chính thức bị café bắt cóc cách đây vài năm, sau khi đã bước chân ra xã hội, đã nếm mùi đời và đã biết mùi tình. Bắt đầu biết mê café. Đó là những chiều hè, khi mệt mỏi khi cứ phải guồng chân chạy đuổi vòng quay cuộc đời, tôi hay tìm về một quán café vắng. Gọi cho mình một phin  đen đá không đường, vài điếu thuốc, đợi từng giọt đam mê rơi, mắt nhìn người người vội vã trên hè phố.

Tuyệt phối của café là với Trịnh ca và Thụy khúc. Cứ thử tưởng tượng xem? Đường phố thì đông nghịt người, nắng thì gay gắt như búa bổ đầu, họ cứ nhộn nhịp, vội vã ngoài kia, ta thì bình thản và yên ắng ngồi đây, một mình, một Trịnh ca, một Thụy khúc. Đó là lúc tôi bắt đầu lơ mơ hiểu những ca từ bất hủ và bất tử:

“Chiều còn vương nắng để gió đi tìm
Vết bước chân em qua bao nhiêu lần
Lời ru đan ngón tay buồn
Ngàn năm cho giá băng hồn
Tuổi gầy nồng lên màu mắt…’’

Đó là lúc café mới vào tới đầu lưỡi, đắng và chát, và với tôi, nó gợi buồn. Rồi hương café thoang thoảng nơi đầu mũi, lan tỏa dần dà trong vòm họng, cái vị đắng ấy nhạt dần, nhạt dần, lưu luyến và day dứt, như những hoài niệm:

“Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời 
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi 
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời 
Cũng đã muộn rồi 
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em’’

Một ngụm café trôi từ đầu lưỡi, chạy khắp khoang miệng rồi tuột xuống dạ dày, ta còn đọng lại chút ngòn ngọt dịu dàng nơi cuống họng. Đó không đơn thuần những phản ứng hóa học, khi cafein di chuyển trong huyết quản, đó còn là một câu chuyện đời: có cố gắng gồng mình tận hưởng hết những đắng cay thì may mắn thay ta sẽ bắt gặp được những ngọt ngào để mà cảm nhận, để mà đắm say.
#Sói

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật