© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Làng “giời đày”

Thứ tư - 06/05/2020 00:03
Nhà tôi tiện đường, hễ mở mắt là thấy cảnh người người đến chờ xe. Mẹ tôi than, sống “cận lộ” khổ quá, suốt ngày nhà rung như bộ đội quân hành. Đã thế còn phải nghe bao nhiêu chuyện của đám người “giời đày”, thầm thà thầm thụt, toàn chuyện vô lý đến tàn nhẫn.

Thì như chuyện o Kiên bỗng trở về sau mười hai năm bị lừa bán qua Trung Quốc tháng nay làm cả làng rộn rịch. Mỗi sáng, mẹ tôi bảo, đám đàn bà lẫn đàn ông đứng chờ xe không ngớt gánh chuyện đó đổ vào tai nhau. Họ bàn, vì sao trong đám con gái bị lừa mười mấy năm trước tới nay chỉ mỗi o Kiên được về? Mà ngày về da thịt o đổi thay phúng phính, áo quần lượt là, vàng đeo đầy các ngón? Đã thế, o đâu về một mình, o về cùng anh chồng Tàu béo núc ních, mắt lươn, nhìn gian gian là…

“Đấy, mày xem, nhà mình nay thành cái chợ mà không cần con vịt nào”, mẹ tôi thở dài rồi tha thẩn kể. Chuyện o Kiên bị lừa bán qua Trung Quốc mười hai năm trước tôi biết, vì năm đó chị gái tôi cũng suýt đi theo, may mắn làm sao ở phút cuối chị quyết định Nam tiến, vào Sài Gòn làm công nhân da giày, thế là thoát. Còn o Kiên thì bặt tín, cho đến tháng nay o thình lình trở về, cùng một anh chồng Tàu.

“Cả làng non tháng nay sống trong ngờ vực. Họ bàn tán trước nhà mình chán chê rồi kéo nhau qua “Phây” bàn tiếp. Trên Hội những người con thân yêu của làng Trùa râm ran hơn, nhiều người chia sẻ bài báo “Từng là nạn nhân, quay về lừa người thân qua Trung Quốc” rồi gắn chuyện o Kiên vào đó”. Mà này, mày học báo chí, thế bài báo đó là thực hay hư?” - Mẹ hỏi khi tôi vẫn còn ngẩn ngơ lục tìm ký ức của mình về o Kiên.

Tôi trả lời, chuyện báo đăng là thật, còn chuyện o Kiên thì chưa hẳn, vì từ ngày về o đã lừa ai đâu. Câu trả lời ấy chỉ khiến mẹ tôi thở dài, mẹ bảo vậy thì tội cho o Kiên rồi, vì tuần trước o làm mấy mâm cơm “hương vị Tàu” mời làng đến chơi ai cũng thấp thỏm ngồi nhưng không dám đụng đũa. Trong đám tha nhân vẫn thường đứng đón xe trước cửa nhà tôi có người kể với mẹ rằng họ thử xúc mỗi món một thìa cho chó ăn trước. “Làm thế cho chắc ăn, biết đâu trong những món Tàu ấy toàn bùa với ngải, nuốt chưa xuôi đã bị thôi miên bán qua Trung Quốc”.

Thôi người đời nghĩ thế cũng được, rồi nước chảy thì bèo trôi, người ta lại quên nhanh ấy mà. Nhưng cái đám người “giời đày” vẫn ngày qua ngày xôn xao trước ngõ. Mẹ tôi lại kể, lần họ bàn chuyện khuyên gia đình bảo o Kiên bỏ thằng chồng Tàu đi, thích là nhích, bảo mấy thanh niên trong xóm đuổi nó về phương Bắc, như đuổi bọn Nguyên Mông. Cơ mà lạ, o Kiên cứng đầu mãi, o bảo người ta cũng như người mình, có tốt có xấu, đời o may mắn gặp được “Tàu xịn”, thương o thật lòng. Cả làng lại ôi giời, ba mớ hàng Tàu thì chất lượng gì, ti hí mắt lươn là phường lừa đảo.

O Kiên cùng chồng bay ngược trở về trước dự định. Mẹ tôi bảo trong một khoảnh khắc nào đó bà nghĩ cái làng này bị “giời đày”, bao nhiêu năm tháng trôi đi vẫn không thoát khỏi những sợi xích định kiến.

Còn tôi, ngồi ngẩn ngơ nơi đất khách, mường tượng về con đường trước nhà ngày nối ngày xe vẫn nườm nượp chạy, ở đó không biết bao giờ ngớt những câu chuyện đời?

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn