© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Cứ cho là thế đi

Thứ năm - 17/12/2015 00:23

 

Có lẽ, lòng tin là thứ mà con người ta dễ có mà dễ đánh mất nhất. Như việc gặp một người, ta trút hết mọi tâm tư vào họ, ta sẵn sàng ban cho niềm tin mà ta từng cố gắng giữ một mình. Họ lắng nghe, họ gật gù, họ thấu hiểu làm ta ngỡ như đã tìm được tri âm tri kỉ. Thế rồi họ bỗng biến mất, như sao băng. Niềm tin bị đánh mất từ đó.

Nhưng tôi lại nghĩ, những người từng đánh mất niềm tin rồi tìm lại được nó ở chính mình mới là những người hạnh phúc nhất. Bởi dòng đời và lòng người đầy rẫy những thị phi, những man trá khi bạn bị thụi một cú đau cũng chính là lúc bạn tỉnh ra. Và ngược lại, những kẻ chưa từng “một lần đau” lại trở thành đối tượng dễ bị cuốn vào những lời phỉnh nịnh, khiến họ chân không vững, quay cuồng rồi mất luôn phương hướng muốn đi tới.

Niềm tin tự nó sinh ra đã bị tổn thương, giống như khối vuông rubic vốn để người khác xoay vòng tìm về một màu. Việc của bạn, đơn thuần là đừng nghĩ niềm tin là thứ nên được bao bọc vẹn nguyên như ngày đầu. Hãy tin rằng, sau mỗi lần tổn thương, ta thêm trưởng thành, cứ cho là thế đi.

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn https://dangducloc.net là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật