© Bản quyền thuộc về Đặng Đức Lộc

Nên cấm… rút kinh nghiệm?

Thứ hai - 02/12/2019 22:28
 
rut kinh nghiem


Không hẹn mà gặp, trên báo chí tuần qua có hai câu chuyện đều đi đến kết luận “rút kinh nghiệm”: (1) Bộ Kế hoạch và Đầu tư “nghiêm túc rút kinh nghiệm” trong sự việc 9 người trốn ở lại Hàn Quốc, (2) Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Sóc Trăng phải “rút kinh nghiệm sâu sắc” vì tổ chức đám cưới con rình rang.

Thử liệt kê một số  câu chuyện đi đến kết luận”rút kinh nghiệm” nổi bật trong 9 tháng qua: Kè biển Tam Quan 80 tỷ đổ sập chỉ xin rút kinh nghiệm; Yêu cầu nhà trường rút kinh nghiệm vụ chào mừng “nhà báo quốc tế; Cán bộ đi dự đám cưới bằng xe công xin rút kinh nghiệm; Bộ Công Thương rút kinh nghiệm vụ xe công đi đón người nhà

Từ thực tế trên để thấy việc “rút kinh nghiệm” hiện nay xuất hiện quá nhiều, và có nguy cơ trở thành quán tính xấu. Cứ sau mỗi sai phạm từ chuyện dự án đầu tư không hiệu quả cho đến chuyện bổ nhiệm người nhà là người dân lại thấy “xin rút kinh nghiệm sâu sắc” theo kiểu “huề cả làng” như thế.

Vì lẽ đó, phải chăng đã đến lúc nên cấm… rút kinh nghiệm?

Cấm vì hiện nay “rút kinh nghiệm” đã và đang được dùng đi dùng lại quá nhiều, trở thành sáo ngữ khiến người dân có cảm giác nhàm chán mỗi khi nghe đến.

Cấm vì “rút kinh nghiệm” bây giờ không còn là việc “nhận sai” theo nghĩa vốn có nữa, mà thay vào đó là một kiểu kết luận “nguội lạnh”, phản ánh tình trạng bất lực trong giải quyết vấn đề. Chẳng hạn như chuyện dự án đầu tư không hiệu quả, gây thất thoát tiền của nhà nước từ nhiều năm nay thì không thể nói “rút kinh nghiệm” để trấn an dư luận mà thay vào đó phải có kết luận thực tế hơn.

Cấm vì “rút kinh nghiệm” là kiểu kết luận “huề cả làng”, không làm mất lòng người trong cuộc, nhưng sẽ mất lòng người dân. Bây giờ, mỗi lần đọc báo thấy “rút kinh nghiệm” là người dân hoài nghi, liệu có phải người vi phạm “rút kinh nghiệm” thật không? Liệu lời xin lỗi đó có chân thành? Liệu những sai phạm tương tự không tái phạm? Những câu hỏi bỏ ngỏ đó đã có câu trả lời khi thực tế cho thấy nhiều cá nhân, tổ chức đang rút kinh nghiệm theo kiểu “cho có”.

Cần cấm vì nếu cứ tiếp diễn tình trạng “xin rút kinh nghiệm” thì sẽ gây ra tác dụng ngược: người dân mất niềm tin vào những kết luận vô thưởng vô phạt như thế.  Người dân rất lo lắng chuyện khi bắt đầu một dự án, công trình… thì toàn “hứa hẹn”, khi kết thúc thì toàn “xin rút kinh nghiệm”. Vòng tròn cứ lặp lại sẽ tạo thành thói quen xấu và vô tình gây nên sự ức chế, phẫn nộ nơi người dân.

Sau cùng, để “sợi dây kinh nghiệm” không được rút hoài, rút mãi thì các cá nhân, tổ chức cần hành động. Mà việc đầu tiên cần làm đó chính là hạn chế nói… rút kinh nghiệm. Điều này thể hiện ở việc trước khi kết luận trên giấy trắng mực đen rằng “nghiêm túc rút kinh nghiệm” thì phải nghiêm túc suy nghĩ có nên kết luận một cách “quen thuộc” như thế không? Và phải đặt mình vào vị trí của người dân - những người trực tiếp đọc, quan tâm và mong đợi kết luận đó, chứ không phải đứng ở vị trí làm sao để “huề cả làng”, không làm bên nào phật lòng được.

Có như thế thì người dân mới không phải mỗi ngày lên báo, xem tivi bắt gặp những mẫu “rút kinh nghiệm” vừa buồn, vừa hoài nghi xen lẫn tức tối. Và đó cũng là tiền đề cho việc cấm những mẫu “sáo ngữ” khác, kiểu như hỏi về tài sản, về biệt thự thì họ nói rằng do mình “chạy xe ôm”, “nấu rượu”, hay “làm chổi đót”; giải trình về việc công an đánh nhà báo thì “chiến sĩ gạt tay trúng má”; chỉnh đường khỏi đi qua đất nhà quan thì bảo “đường cong mềm mại”; Hay một ông phó chủ tịch huyện nói “hai trâu đấu nhau không phải là chọi”…

Ở vị thế của một người dân, tôi chưa dám mong những cá nhân, tổ chức “xin rút kinh nghiệm” rồi từ chức vì lòng tự trọng như nước ngoài, tôi chỉ mong rằng họ có “xin rút kinh nghiệm” thì phải xuất phát từ lòng thành, và phải đi kèm cam kết thực hiện, không thể kiểu “lời nói gió bay” được.

 
Bài đã đăng trên Thời báo kinh tế Sài Gòn
 

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật