Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Tôi trong mắt tôi

MẤT NIỀM TIN Ở NGƯỜI LỚN
Tuổi thơ hắn không thực sự êm đềm. Từ ngày bố mẹ hắn phải về vườn kinh tế gia đình hắn xuống hẳn. Sau hắn, bố mẹ còn sinh thêm một cô em gái-kém hắn 2 tuổi, vậy là gia đình hắn có 6 miệng ăn. Xã phân chia cho 6 sào ruộng. Nhưng khổ nỗi cái mảnh đất mưa nhiều nắng lắm của miền Trung nên vụ nào cũng chỉ cầm chừng đủ đến mùa giáp hạt. Những bữa cơm độn sắn trở nên quen thuộc…

Hắn vào học mẫu giáo sớm hơn hai tuổi. Nên bị…giữ lại học 2 lần mẫu giáo và không cho lên lớp 1 vì không đủ tuổi. Hai năm mẫu giáo hắn được phân giữ chức phó văn nghệ, hắn hát không ra gì nhưng được cái nói bạn bè dễ nghe theo. Hắn lên cấp một trường làng năm 1996. Nhưng mãi đến hết lớp 2 hắn mới phân biệt được chữ (i) ngắn và y (dài). Nhưng hắn học cũng chẳng chịu thua kém ai, cả 5 năm cấp 1 hắn giữ chức phó học tập. Được cô chọn đi thi học sinh giỏi huyện nhưng đều…rớt. Lần rớt “đau đớn” nhất (sau này hắn mới biết) là năm lớp 3, đề thi toán hắn làm trong nửa thời gian, đinh ninh rằng sẽ đậu. Bỗng có một cô giám thị đi lại xem bài hắn, bảo : “em làm sai hết rồi, phải làm vậy nè…”. Hắn ngây thơ răm rắp nghe theo. Sau này, kể lại cho cô chủ nhiệm hắn mới biết “người lớn có những sự tính toán”…

Năm cấp 2 có thể coi là thành công nhất trong khoảng thời gian học trò của hắn. lên lớp 6, hắn đinh ninh vào lớp chọn văn. Mặc cho thầy cô, bố mẹ hắn muốn hướng đi học toán. Thời gian đó rộ lên phong trào học khối A, D. Hắn bỏ mặc tất cả vì nghĩ “người lớn có những sự tính toán”.

Bài văn đầu năm lớp 6 của hắn viết về bà ngoại được cô cho 9 điểm với một lời phê “giỏi!”. Từ đó, thầy cô tập trung cho hắn học văn. Bao nhiêu sách thầy cô cho hắn mượn. Nhưng hắn không chịu đọc vì vẫn nghĩ “văn người lớn có những sự tính toán”…Dường như hắn vẫn chưa chịu tin người lớn.

Lớp 7, hắn tiếp tục thi văn giỏi huyện. Năm đó, bố chở hắn lên huyện. Sáng hai bố chở hắn đi dạo chợ, mua cho hắn chiếc áo vải siêu bóng láng. Ăn phở 5 ngàn một tô. Chiều hắn mặc ngay áo đó đi thi- đạt giả ba. Nhưng khi hắn chưa kịp khoe kết quả thì bố hắn mất. Một cái mất đột ngột. Hắn chỉ nhớ hắn đang đi học, có anh hang xóm lên chở về gấp. Hắn ngây thơ đến nỗi khi về nhà thấy người đông, hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì. Mãi khi người ta đưa hắn vào nhà. Hắn đứng lặng!...

Gia đình hắn từ đó rơi vào hộ nghèo. Mẹ một mình làm 6 sào ruộng không đủ nuôi 4 đứa ăn học. Bố hắn là thương binh mà đến lúc mất tiền báo tử cũng bị “chặn” mất. Hắn càng ghét người lớn hơn nữa.
Một đêm, khi hắn thiu thiu ngủ thì nghe Mẹ nói với hai anh chị là hãy nghỉ học giúp mẹ nuôi hai em. Hơn một tuần sau, anh hắn ngừng thi đại học. chị gái mới học ngừng học lớp 9. Cả anh và chị hắn vào Sài Gòn.
Lúc đó, hắn vẫn ngây thơ nghĩ rằng: Sài Gòn sướng lắm! Và cũng có ý nghĩ bỏ học vào Sài Gòn theo anh chị. Cho đến bây giờ, khi ở đất khách Sài Gòn hơn 3 năm rồi, hắn mới hiểu những năm tháng hắn ăn học ở quê bằng tiền anh chị là như thế nào.
 
 
 Hình ảnh minh họa là chính !
 
TƯƠNG LAI TRONG HAI MẶT ĐỒNG XU

Lớp 9 hắn đậu giỏi tỉnh môn văn. Thi cấp vào lớp 10 hắn á khoa, nên bỗng nhiên hắn nổi tiếng! Hắn làm bí thư lớp 3 năm cấp 3. Làm phó bí thư đoàn trường 2 năm. Và thi giỏi tỉnh văn cũng…rớt 3 năm. Hắn tự hận bản thân mình sao thi cứ rớt hoài. Hắn tập trung thi đại học và ...làm thơ. Hai lần thi thử đại học khối C hắn thủ khoa toàn huyện! Và một tập thơ tự viết-tự in với tựa đề “một chút tâm tư” của hắn ra đời! Chỉ để tặng cho cô bạn nhỏ ngồi bàn dưới có mái tóc dài quá đầu gối! Mối tình lặng của hắn kèm tập thơ phô tô và những cánh bằng lăng tím ép chặt…

Ngày đó, trường làng tổ chức hướng nghiệp mà cả đám học sinh 12 cứ lơ ngơ chẳng hiểu được gì. Tất nhiên hắn không ngoại lệ. Và hậu quả thì thấy rất rõ: hơn 1/3 lớp thi sư phạm (vì chỉ nghề đó là dễ biết nhất). Một số thì “có suất” cho các ngành công an. Còn lại mù tịt về nghề nghiệp. Hắn  cũng mù tịt nốt.

Ước mơ lúc đó của hắn là… làm quan. Vì thế hắn quyết thì vào Học viện Hành chính Quốc gia. Lần đó, hắn đứng thứ 8. Vào học một năm, hắn mới “vỡ mộng làm quan”. Từ đây, hắn mới hiểu rõ hơn “sự tính toán của người lớn”. Hắn không thể làm quan được!

Hắn vẫn lên giảng đường đều đều, chỉ có điều hắn mang theo sách giáo khoa văn-sử-địa để ôn thi lại đại học. Ngày làm hồ sơ, hắn đắn đo giữa luật và báo chí. Không phải hắn sợ điểm chác cao, mà hắn cứ lo “vỡ mộng” một lần nữa. Hắn không tự quyết định được, nhưng lại cũng không thể nhờ ai (vì hắn thi lại mà cả nhà hắn không ai biết). Hắn quyết định…tung đồng xu. Đồng xu đã chọn báo chí. Có thể đến bây giờ hắn bắt đầu hiểu dần câu nói “người không chọn nghề mà nghề chọn người”. Và cho đến tận bây giờ, năm 3 báo chí hắn vẫn tin rằng đồng xu đã chọn đúng! Có thể, đồng xu kia không “toan tính như người lớn”. Hắn vẫn chưa chịu tin người lớn! Mặc dù hắn đã 22 tuổi!

Đam mê viết lách bắt đầu trở lại. Hắn viết văn, viết thơ, viết truyện mini và ấp ủ viết tiểu thuyết (mặc dù chưa được chữ cho tiểu thuyết nào). Bài báo đầu tiên của hắn in trong tập san của Đại học Quốc gia viết về chị gái hắn. Với hắn gia đình luôn là cảm hứng, động lực cho hắn!

Đôi lúc, hắn cũng chênh chao về nghề báo. Nhưng hắn gặp được nhiều “quý nhân”- trong đó có một cô giáo của hắn đã khuyên hắn rằng: “Cứ đi rồi sẽ đến! Hãy theo đuổi sự ưu tú-thành công tự nhiên sẽ đến với em!”. Hắn tin như một chân lí.

Từ tận sâu trong thâm tâm hắn nói rằng: Sau khi làm một điều lớn lao cho Mẹ-hắn sẽ có những chuyến đi về những vùng sâu xa! Nơi có những đứa trẻ tuổi thơ không êm đềm…
Hắn đang khao khát làm người lớn theo cách hắn nghĩ!
Sài Gòn 20/04/2013

 

Ý kiến bạn đọc

Avata
ducduyht - Đăng lúc: 12/10/2013 09:20

Hay lắm, phong cách của một nhà báo chuyên nghiệp, cố lên nhe!

Avata
Xương Rồng - Đăng lúc: 24/09/2013 05:43

Hắn giỏi mà. Cố lên nhé! Tri âm - tri kỉ ^^
Tập thơ đó H vẫn giữ nì, hồi học đại học vẫn mang ra HN rồi tốt nghiệp lại mang về :).

Mã chống spam

Những tin mới hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi