Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Tôi đi đóng thế


Sinh viên báo chí đóng phim (Ảnh : Tony Thông)

 
Số là tôi có đứa bạn làm bên đài truyền hình có chương trình tương tự như “ký sự pháp đình”, tức là có phần dựng lại tình huống này nọ. Theo kịch bản mà đứa bạn tôi được giao thì phần dựng lại tình huống một tên đang là học sinh lừa bạn để lấy chiếc xe đạp. Lúc đầu nghe đóng vai thằng lừa đảo lại lên tivi tôi ra sức từ chối, nhưng đứa bạn cứ kì kèo mãi tôi phải gật đầu cho một ngày đi…đóng thế.

Từ nhỏ đến giờ chưa một lần diễn nên tôi lúng túng hết sức. Vừa gặp ekip quay tôi đã …run rẩy. Chị biên tập viên nhìn đứng tuổi nhìn thẳng vào mặt tôi rồi quay sang nói với đứa bạn “Nhìn mặt non vậy có đóng lừa đảo được không em?”. Tôi nghe mà vừa thấy tủi thân vừa thấy…tức, nghĩ bụng “Được rồi sẽ thử cho xem”.

Cảnh quay này có 3 người đóng cùng tôi: Một đứa trẻ khoảng 13 tuổi, một anh đang là diễn viên nghiệp dư và một thằng bạn học khác. Cả ba người kia thì khỏi phải nói, họ diễn như chơi vậy. Đến phân cảnh của tôi phải đóng đi lừa thằng bé 13 tuổi để lấy xe đạp thì bỗng nhiên quên béng lời thoại, miệng ú ớ (Mặc dù đêm trước tôi đã đọc thuộc). Chị biên tập viên kêu liền mấy tiếng “cắt, cắt , cắt”. Biết thế nào cũng bị “la” tôi im lặng-thằng bạn nhìn tôi cũng chẳng nói được câu nào.

“Em lại đây, ngồi đây đọc lại kịch bản cho chị, 5 phút nữa quay tiếp”-Chị biên tập viên có vẻ tức giận. Thấy tôi bị “la” mấy anh chị bên cạnh vỗ vai an ủi “Em cứ bình tĩnh, lần đầu mà ai cũng bị vậy hết”. Thằng bạn nói thêm “Thường ngày mày ăn nói bạo lắm mà, sao giờ đơ như cây cơ thế?”.

Nhìn lại kịch bản mấy lần bước vào diễn lại. Lần này tôi nói ngon ơ, câu chữ tuôn vèo vèo, những tưởng ổn rồi ai dè đang nói thì âm thanh quen thuộc của chị biên tập viên kia lại vang lên “Cắt, cắt, cắt”.

Tôi đứng hình luôn, chưa hiểu chuyện gì chị đã đến “tuôn” luôn một tràng: “Trời ơi! Em đóng thằng lừa đảo mà sao mặt giống như thằng bị lừa vậy. Thoại thì phải từ từ chứ đâu phải nói nhanh vậy. Mặt em biểu cảm lên, phải như vậy nè”. Vừa nói chị vừa diễn lại cho tôi xem. “Lần diễn này là lần cuối đấy nhé, không được là thay diễn viên”-Chị nói thêm.

Lại mất thêm 5 phút cho tôi ngồi bình tĩnh lại. Bước vào lần diễn “định mệnh” tôi thở sâu, cố nhớ lại cách diễn của chị biên tập viên, cố hạ giọng thật chậm và thật đúng chất một…tên lừa đảo. Vừa diễn vừa lo âm thanh “cắt, cắt”. May thay đến hết kịch bản mọi chuyện vẫn ổn.

Khi xong việc chị biên tập viên chạy lại, miệng cười tươi, đon đả khác hẳn lúc nãy “Được rồi đấy, lần này ok, em diễn rất tốt”. Tôi thở phào, cả ekip cũng thở phào nhẹ nhõm vì có hơn 3 phút phát sóng mà quay từ sáng đến hơn 12 giờ.

Xong việc, tiền công được trả ngay tại trường quay. 200 ngàn cho 3 phút diễn-một con số nghe qua có vẻ quá hấp dẫn với sinh viên tụi tôi nhưng để có được xem ra nghề đóng thế này cũng khá cực, nhất là với những diễn viên tay ngang.

Trước lúc ra về còn có một lời hẹn “Mai mốt có tình huống tương tự chị nhờ em nữa nhé”-Chợt thấy vui vui, ít ra cũng một lần trải nghiệm cảm giác “đóng phim” là như thế nào. Về nhà cứ thấp thỏm đợi ngày phát để xem mình diễn đạt đến mức nào.

 
TTC 1.11.2014

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi