Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Quê con - Hà Tĩnh

Bạn con hỏi: “sao chưa một lần viết về quê” 
Nơi chôn rau, con lớn lên ngày bé 
Có phải quê hương, không có trong lời ru của mẹ 
Những ân tình, không có trong lời dạy bảo của cha…? 

Đâu phải thế! Trong lòng con cũng có những khúc ca 
Nhưng chỉ đơn thuần, không dễ dàng cất lên thành tiếng 
Những ngôn từ, không thể buông ra từ cửa miệng 
Mà chỉ tiếng lòng, con cất giữa riêng con. 

Quê hương con, đó là những dải đường mòn 
Đôi chân theo cha, những chiều tà, cỏ may găm đầy áo 
Tiếng trẻ trâu, nô đùa đong đầy trong tiếng sáo 
Ếch, nhái kêu ran trong những đêm hè. 

Đó là cơn lũ đầu mùa, lòng con thấy tái tê 
Dân mình khổ lắm, mì tôm qua bữa, chờ cho ngày nước rút 
Cánh đồng trắng phau một màu nước lụt 
Sét xé trời, sấm rên rỉ dồn vang. 

Quê mình đâu có, cái gọi nắng hanh vàng? 
Tháng sáu cháy, thiêu trụi một màu lửa đốt 
Gió lào thổi khan, lòng người thấy ngột 
Quê mình nghèo, còn lắm những gian nan. 

Đã ai một lần, qua Hà Tĩnh nơi tình người chứa chan? 
Sông La hát, câu ân tình, vui như ngày sống lại 
Quê nghèo đổi thay… mong ngày khang trang mãi 
Hà Tĩnh quê mình đang bắt nhịp, cất khúc tình ca….. 

Ngày mùa- ảnh Huy Yo
Dương Lam (Hà Tĩnh 11/9/2012) 

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi