Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Nỗi buồn thượng lưu

Cưới vợ chớ cưới liền tay
Cứ để lâu ngày lắm kẻ thèm chơi
 
Hắn vừa uống vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ bia vào là hắn chửi. Bắt đầu chửi mấy thằng bán bia, có hề gì? mấy thằng bán bia mừng là cái khác. Rồi hắn chửi đời! Thế cũng chẳng sao. đời chẳng của riêng ai! Tức mình hắn quay sang chửi người ngồi uống bia với hắn ( là tôi) vì cái tội...không chửi nhau với hắn.
 
"chậc, kệ"! cho hắn chửi- lần nào mà chẳng thế! a ha, hắn chửi xong là hắn tỉnh mà hắn tỉnh là hắn không quên trả tiền cho toàn bàn nhậu.
...
 
Cả quán nhậu bán ốc xào không có ai mặc vét như hắn. Quán bình dân cho máy anh phụ hồ, công nhân, thi thoảng có đám sinh viên nghèo thì lấy đâu ra vét. Quay ra bãi xe, độc mỗi chiếc SH sáng loáng, bóng nhẩy như quét dầu mỡ của hắn và xung quanh là những chiếc xe số và không số (xe đạp) cà tàng làm nền. Chủ quán cử ngay một thằng giữ xe mỗi khi hắn đến ( thựcra chỉ trông mỗi xe hắn mà mất cả một người)! Nhưng cũng đáng! Hắn không bao giờ lấy lại tiền thừa!
"chậc, kệ" ! Tôi nghĩ thầm: mình đi xe bus thì lo gì phải giữ.
 
...
 
Hắn thằng bạn của 15 năm về trước, cùng quê, sát ngõ. Hắn to cao, nam tính râu ria mà không bặm trợn, lúc nào cũng dáng dấp quý phái. Hồi nhỏ, nhà hắn nghèo mà nhìn cách hắn ăn mặc thì không ai chê được.Quan điểm của hắn : "làm nghề gì cũng phải giữ nhan sắc"! Thế nên đi nhậu bình dân mà hắn mặc vét đen! Trái ngược, tôi luôn độc chiếc sơ mi trắng không tì vết.
 
Lớp 9 . Hắn bỏ học đi vào Nam. Cái ngàymà lũ trẻ quê cứ mường tượng Sài Gòn như đọc truyện cổ tích thì hắn đã vòng vèo kiếm sống. Ngày hắn lên xe, không ai đưa đón. Tôi lộc cộc xe đạp xích thiếunhớt kêu kèn kẹt chạy ra, xe vừa chạy hắn chỉ độc một câu : " Tau sẽ giàu cho coi, chào mi".
 
5 năm không liên lạc. Cho đến năm 3 đại học,Sài Gòn rộng mà lại hẹp đến nỗi hai thằng gặp nhau ở quán ốc.
 
Hắn vẫn bụi bặm, cao lớn, ria mép không buồncạo, dáng vẻ phong trần, tóc vuốt cao, tay đeo đầy những nhẫn. Trái ngược, tôivẫn trắng không tì vết và tay chẳng có chiếc nhẫn nào.
 
Lần đầu gặp, hắn đấm một cú đau điếng. Tôi nhăn nhó, hắn cười khà khà. Đó là lần cuối thấy hắn cười cho đến bây giờ.
 
Từ đó, mỗi tuần cứ chiều thứ 7 hắn cứ đinh ninh gọi ra quán ốc. Hắn than chán hải sản (không thèm hỏi ý kiến mình). Đôi lúc hắn điên hơn, cứ lao xe vòng vòng đi kiếm quán nào có cá tràu (cá lóc) đồng nướng. Hắn nói muốn tìm chút vị tuổi thơ!
 
Lần đầu gặp toàn nói chuyện vui, toàn là kỉ niệm đi chăn bò mê đánh bài đề bò bị bắt, rồi hai thằng đi ăn trộm sắn, khoai nướng thơm lừng cả một vùng quê. Cho đến chuyện hắn đấm thằng lớp trên chảy máu mũi vì cái tội xin đi ké xe không cho. Kể đến đâu, hắn cười khà khà thích thú.Thỉnh thoảng, đôi mắt hắn dịu xuống hiền lành, ria mép rung rung lấp lánh vài giọt bia sót lại.
 
Làn đó tôi say, hắn tỉnh bơ.
 
Lần thứ 2 gặp hắn, tôi quyết "mai phục" chờ nghe hắn kể nỗi buồn...sang trọng, nhưng hắn vẫn kín tiếng. Tôi rót thêm ly bia cho hắn, không đá. Hắn lấy thêm lý khác rót bia cho tôi, nhiều đá. Sau 100% tôi gằn giọng miền Trung : "Mi đang buồn chuyện chi rứa?",Hắn gằn lại, giọng miền Nam: " ơ hay, cái thằng này, chuyện của anh chú nghe làm gì! uống đi! Chú chưa vào đời nghe chi cho mệt". Nghe giọng hắn là biết hắn vừa muốn mở toang cõi lòng, vừa e dè muốn đóng cửa tâm trạng.
 
Lần đó tôi say, hắn vẫn tỉnh.
 
Lòng tự ái của một thằng đàn ông ( và con trai) lên cao hơn bất kì loài nào. Trong lúc tính thôi ý định san sẻ nỗi buồn thượng lưu với hắn thì đùng một cái hắn alo, giọng rên rỉ : " Buồn quá chú ơi! quán cũ vài chai "
 
Giày vải, quần jean, áo trắng (đã tì vết) tôi lao đến. Hắn mặc vét đen, đầu tóc hơi rối, ria mép hình như rậm hơn trước. Trên bàn mấy lon tiger đã cạn, nghiêng ngả. Chưa kịp ngồi đã phải chênh chao trước lời hắn kể : " Chú mày tin không? Vợ tau hơn tau cả một giáp đấy! Mụ ta (xin lỗi, không có ý mạo phạm) giàu! Còn tau, mi biết không? Xin lỗi mi, ngày đó vào Sài Gòn tau chỉ là một thằng phụ hồ. Tau muốn sống chính mình, ai cho tau?

Tôi trộm nghĩ: " ơ, ai cho tao lương thiện"
 
- Mi nhớ tau hứa gì khi lên xe không?

-à, mi sẽ giàu cho tau coi!

-Hừ, tau giàu rồi đó. Mi biết nhờ ai không? Từmột thằng phụ hồ đi bộ nay là quản lí đám phụ hồ đi ô tô! Nhờ bố vợ tau đấy!Nói đến đây hắn khóc nức nở! Chết tiệt! Con gái khóc thì đưa khăn giấy, còn hắn thì không được rồi!
 
-Tau hiểu!
 
-Mi không hiểu! Tau sống trong biệt thự bự thiệt, nhưng ai cho tau một phút bình yên! Mụ vợ (lại nữa, xin tạ tội) tau ấy,suốt ngày chỉ đàn đúm, ngả ngớn ăn chơi. về nhà thì chin chít nhắn tin. Bữa cơm (tau nấu ) lúc nào mụ ta cũng chạy ra ngoài buôn điện thoại, vừa nói vừa đưa tay bứt lá! Tau có góp ý thì mụ ta tru tréo tau : " Ai cho anh được ngày hôm nay? ". Tau muốn nhẫn nhịn, ai cho tau nhẫn nhịn! 25 tuổi, tau chưa làm điều gì có lỗi với đời, nhưng với bản thân tau, ai cho tau sự tha thứ?

Tôi ngồi im. Biết nói sao đây? Hắn nốc thêm cốc bia, rồi im lặng, mặt bơ phờ!
 
Chợt hắn nhìn thẳng vào mặt, mắt như ném hai cục lửa, rồi thả rơi từng tiếng : " Chú mi nói đi, tau phải làm sao?"
 
Lần này hắn say, tôi tỉnh!

 
Sài Gòn tháng 5/2013!

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi