Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Trưa cuối năm

Hơn 12 giờ trưa, trên một con hẻm nhỏ thuộc phường Linh Xuân, Thủ Đức, một ông lão bán vé số bị say nắng nằm xỉu trên đường.
Sau khi được người dân xung quanh đưa vào vỉa hè mát hơn, pha nước chanh cho uống, ông lão dần tỉnh lại. Vừa hồi tỉnh, ông đã quơ tay tìm tập vé số. Nhưng còn đâu, trong lúc ông xỉu đã có kẻ lấy mất tập vé số hơn 30 vé. Đau đớn hơn khi hơn năm trăm ngàn đồng để trong túi cũng bị lấy mất. Ông lão mắt đỏ hoe, thất thần, khóc không thành tiếng.

Mọi người xôn xao. Người thì nguyền rủa “kẻ cơ hội” kia thảm hại. Người hỏi thăm quê quán, nhà trọ ông ở đâu. Có người im lặng mà mắt cũng đỏ hoe như muốn khóc cùng ông lão.

Bỗng một bà chừng hơn năm mươi bước lại gần ông lão. Rút trong túi ra tờ một trăm ngàn đồng, vuốt phẳng phiu đưa ông lão bằng hai tay: “Con gửi ông một ít, giờ cũng trưa rồi ông về nhà nghỉ ngơi đi”.

Cả đám đông nín lặng. Rồi không ai nói ai, kẻ năm mươi ngàn, mười ngàn, hai ngàn gom góp lại đưa cho ông lão. Lần này ông lão khóc thật. Lời cảm ơn ông vẫn nghẹn lại không thành tiếng.

Còn lại hơn mười ngàn trong túi, tôi cũng lấy ra, vuốt phẳng phiu: “Con gửi ông”.

Trưa cuối năm dường như bớt oi nồng...
 


Minh họa: Salem

 

Tuổi trẻ cuối tuần 2012

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi