Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Phố hẹn anh tháng 8, anh hẹn em đầu thu...

Chiều nay hẹn phố, em diện áo dài trắng, nón thơ. Thả nhẹ giọt yêu thương xuống dòng sông để dùng dằng không chảy, để in sâu vào bóng tím chiều màu của sự thủy chung. Phố đã nhuộm sắc thu rồi anh nhé! Phố hẹn anh tháng 8, anh hẹn em đầu thu...
 

Hôm rồi cô bạn và em và say hương ngọt lịm cà phê Chợt Nhớ, em thả cái nhìn ra khung cửa sổ xa xa. Cô bạn nắm nhẹ tay em, mỉm miệng cười hiền: Thôi nàng nhé, đừng yêu thu nữa, thu lá rụng dài….sợ lá rụng như sợ chia ly. Em lại bĩu môi, chiếc lá vàng rụng rơi ai vội nghĩ đó là sự chia ly nàng nhỉ ?!! Sao ta không nghĩ đó lại chính là sự quay về. Em vẫn sẽ luôn yêu mùa của những cơn giông chiều chợt đến chợt đi, mùa của mỗi sớm đã ngửi thấy mùi lạnh se se cay tràn sống mũi, mùa của nhớ nhung, thương nhớ, đợi chờ…



Anh hẹn em đầu thu...


Phố vào tháng 8, mưa thu nằm lì trên mái ngói, trên đỉnh chùa chiền, trên thành quách cổ kính rêu phong. Anh lại dặn em những lúc nhớ anh đừng khóc, Huế thương em, Huế lại mưa dầm. Anh gửi thêm cho em thứ được gọi tên là “niềm tin tưởng”, bởi biết rằng tin vào tình anh cũng chính là đang tin ở trái tim em. Tình yêu Tổ quốc ta đặt lên trên tất cả, niềm khát vọng và ước mơ tuổi trẻ là được cống hiến cho đất nước chúng mình. Em hiểu, nên mỗi lúc nhớ anh lại yêu thêm từng nét thu anh vẽ. Yêu cái nét vàng rực của hoa cúc gánh gồng góc phố, yêu tảng sương non lập lờ theo gió cuốn về, yêu mùa Tết trung thu, lồng đèn sắc nến, thơm bước chân ta. Phố đã mưa dầm tận suốt mấy hôm, rồi như nỗi nhớ nhung mùa hè nắng lại đổ về bất chợt, cái nắng quý giá vàng ngọc cho ai vội mang áo quần phơi thơm.
Anh ạ, Thu đỏng đảnh như cô nàng mới lớn. Em muốn đi chầm chậm trên đường để ngửi sâu mùi hương của phố chớm thu, để biết mình cần một vòng ôm ấm áp từ phía sau khi mùa lạnh chênh vênh ghé đến, và để chờ vầng trăng thu thật sáng như chờ một ngày đã hẹn từ lâu. Thu ghé phố để lòng vấn vương, đượm buồn, có nỗi sầu nhẹ nhàng thu giấu giùm ai trong khóe mắt. Và đã đôi lần nào đó, em vứt trái tim mình trong vực thẳm sâu, giác quan như những gã mù, rồi nẻo đường về mất hút. Nhưng phải chăng bởi tình thu quá mặn nồng nên trong cái sờ soạng vào không gian vô bờ bỗng chốc trái tim này lại tinh vi quá đỗi, có thể nghe thấy rõ tiếng mùa âm vang nơi từng hạt mưa trong ngần, trong từng rung động của sắc vàng trên lá, trong từng lặng thinh và sâu thẳm của trăng – để rồi vầng trăng ấy ngỡ như người tình bí mật, giữa khuya lại về.

 

Em gọi tên anh. Gọi tên nỗi nhớ. Phố hẹn anh tháng 8, anh hẹn em đầu thu. Anh nhé, về với phố khi gió mùa đang chuyển.
 

Khuyên Trần ( Huế )


 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin cũ hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi