Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Những đôi dép cũ

Bạn bảo, hồi về quê thấy ông bà nội vẫn đi đôi dép nhựa tái chế vá đùm vá đụp mà lòng se sắt lại! Dép của ông ngả màu vàng của đất, dép của bà chuyển màu xanh như rêu, cả hai đều mòn hết đế. Nhìn vào đó, bạn thấy đôi chân ông bà nứt nẻ như thửa ruộng ngày hạn, mu bàn chân lớp da chết bong ra đóng thành từng lớp, xám xịt, cổ chân thì khẳng khiu đưa từng bước run run.

“Hay để con mua cho ông bà đôi dép mới”, bạn thì thầm vào tai, bà nghe ậm ừ tiếng được tiếng mất bảo ông bà già rồi, đi từ nhà ra ngõ thì mua dép mới làm gì, phí!

Rồi bà dẫn bạn ra sau hè, ở đó những đôi dép cũ từ hồi nào vẫn được bà sắp xếp ngay ngắn, có đôi qua bao mùa nắng gió đã rong rêu phủ kín mà bà vẫn giữ lại. Bạn lại ghé vào tai thắc mắc, bà ơi sao bà cất những đôi dép cũ này làm gì, chật nhà chật cửa. Lần này nghe rõ, nhưng bà không trả lời. Bà kể cho bạn nghe chuyện ngày xưa, thời ông bà còn trẻ từng ước mơ có một đôi dép mà đi!

“Ngày đó ai cũng đi chân đất hết cháu ạ! Chân đất đi làm ruộng, chân đất đi thăm họ hàng, chân đất đi buôn chè xanh, lá cọ, chân đất cả những lần ông bà hẹn hò”. Bất chợt bạn nhìn xuống bàn chân của ông bà, dù còn lớp da mồi và xương gầy nhô lên nhưng bàn chân nào cũng bè ra, chắc đó là kết quả của những năm tháng chân đất, bạn nghĩ thầm.

“Mình còn sướng hơn khối người cháu ạ! Sướng hơn cổ Nhàn đầu xóm gần chín chục rồi mà vẫn phải đi chân đất. Trời mưa, đường trơn, cụ tay chống gậy, chân dò từng bước, ngón chân lúc nào cũng quoắc lại, bấm vào mặt đường khỏi ngã. Khổ đắng nước!”, bà ngậm ngùi.

Câu chuyện râm ran bên bếp lửa khiến bạn nhớ tuổi thơ của mình. Không phải đi chân đất như ông bà nhưng vẫn háo hức mỗi khi mẹ mua cho đôi dép mới. Bạn nhớ những đôi dép lê trắng xóa rộng hơn bàn chân, đi để lớn lên là vừa, như mẹ thường nói. Bạn nhớ những đêm háo hức đợi sáng ngày khai giảng để bận quần áo đẹp, đi dép mới hãnh diện với bạn bè.

Rồi lớn lên, bạn vào Sài Gòn, bạn thay biết bao nhiêu là dép, giày. Dép đi trong nhà, dép ra ngoài đường, dép đi học, rồi cả những đôi giày bóng lộn chỉ để dành đi đám cưới. Bạn nhẩm tính, mỗi năm ở phố thị số đôi dép bạn mua gấp nhiều lần số dép cả gia đình đi trong những tháng ngày còn nhỏ.
Ăn theo thuở, ở theo thời. Thời của bạn bây giờ một đôi dép cũng có thể thành “hình đại diện” trên Facebook! Thời của bạn cuốn đi rất nhanh, dép chưa mòn phải vội vứt đi! Thời của bạn phải sành điệu, hết những đôi dép cao gồng và nặng trịch, đi cứ như níu lại, đến những đôi nhẹ tênh, đi như bay.

Đâu như thời ông bà chỉ một đôi dép nhựa mà đi qua bao mùa nắng gió! Mỗi khi dép đứt, ông bà lại cặm cụi vá.

“Có phải khi đủ đầy người ta quên mất cảm giác háo hức không?” Bạn hỏi bâng quơ khi cầm trên tay đôi dép mới. Biết trả lời bạn thế nào đây, có lẽ chỉ muốn nhắn với bạn rằng, hãy một lần thử ướm chân vào đôi dép cũ kỹ của ông bà. Để nghe êm dưới chân, nghe bình yên trong lòng. 

https://laodong.vn/tan-man/nhung-doi-dep-cu-569094.ldo

 

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi