Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Những chuyến xe về Tết

Mình nhớ nhiều đến chuyến xe từ Sài Gòn về nhà, Tết 2014. Năm đó mấy anh em tính không về, quyết ăn Tết Sài Gòn. Đến chiều 28, phòng trọ vắng hoe, nhìn ngoài đường thiên hạ áo xanh áo đỏ tíu tít về quê, mấy anh em chịu không thấu.

“Hay là mình về đi”, anh lên tiếng. Thế là về! Phải về! Chứ không chịu nổi cảnh xa nhà, xa quê nghi ngút. Chị móc hầu bao còn bảy triệu, ba anh em lên bến xe Miền Đông mua vé, hôm đó sáng 29 Tết.

Đó là một chuyến xe tăng cường, thành phố chọn những chiếc xe buýt thường ngày để đưa bà con về quê ăn Tết. Giá thì mềm nhưng ghế thì cứng, xe buýt Sài Gòn chạy ngược về quê, không máy lạnh.

Sợ nhất là bác tài không biết đường, nhìn bác mình thấy quen quen, dường như bác chạy tuyến xe buýt nào đó trong thành phố. Xe ra khỏi Thủ Đức, sang đất Đồng Nai bác tài hỏi lớn: “Có ai biết đường không?”. Cả xe hết hồn. Bác tài mà không biết thì hỏi ai đây. Bỗng một hành khách lên tiếng: “Bác cứ theo xe Hoàng Long phía trước mà chạy, ra Bắc đó”. Thế là đuổi theo, Hoàng Long chạy trước, xe buýt chạy sau, Hoàng Long tạt ngang đổ xăng, xe buýt cũng phải chậm lại. Đợi!

Đêm đó tới Đà Nẵng, không hiểu sao xe Hoàng Long tăng tốc, qua hai khúc quẹo mất tích. Bác tài đạp thắng, dừng xe lớ ngớ hỏi đường. Rồi vòng vòng cũng ra khỏi thành phố, theo quốc lộ 1, chạy một mạch về bến xe quê nhà.

Tới nơi đã chiều 30 Tết, mặt ai cũng xác xơ nhưng mắt long lanh vui sướng, được về nhà ăn Tết thì còn gì bằng. Chào bác tài một tiếng, mọi người hớn hở tay xách nách mang đi về. Chỉ có bác tài quay đầu xe, ngược lại Sài Gòn. Tết năm đó chắc bác tài đón giao thừa trên xe.

Rồi mình nhớ chuyến xe từ quê vào Sài Gòn sau Tết. Người người đổ xô đi mua vé, mà cả huyện hồi đó chỉ có hai nhà xe, mỗi chiếc 50 chỗ. Thế mà ai cũng mua được vé, ngày lên xe mới biết một vé được bán cho nhiều người. Ai đến sớm có vé nằm, vé ngồi, ai đến muộn thì được phát cho một chiếc ghế nhựa chữ A, ngồi từ quê vào Sài Gòn, hơn 1.400 cây số.

Đó là chuyến đi đầy ám ảnh. Người người như nước, áo quần như nêm, đến trưa xe nóng ran, bốc ra đủ loại mùi. Mùi mồ hôi, mùi thức ăn, cả mùi ai say xe nôn cạn gan ruột. Xe chở quá tải, nên chạy một lúc anh lơ xe hét lên: “Cúi đầu xuống, có công an”. Hành khách cúi rạp xuống, rồi ngẩng lên, rồi chạy, một lúc lại cúi đầu.

Những chuyến xe Tết với người tha hương như mình có quá nhiều điều ám ảnh. Hôm nay, lãnh lương mình dành hết cho vé tàu Tết thì những ký ức về những chuyến xe năm nào lại ùa về. Một ý nghĩ bâng quơ xẹt qua đầu mình: Ngoài kia bao nhiêu người xa xứ vẫn chưa có trong tay một tấm vé Tết. Có lẽ, họ lại chọn những chuyến xe tăng cường, chật chội, huyên náo, mệt nhọc như chuyến xe mình từng đi ba năm về trước.

https://laodong.vn/tan-man/nhung-chuyen-xe-tet-571760.ldo

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin cũ hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi