Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Những chuyến tàu xanh đỏ


Tàu xanh đỏ dừng ở ga Hương Phố.

Tôi có một sở thích kỳ lạ, rằng khi chạy xe ngoài đường, cứ thầm ước gặp một đoàn tàu Bắc Nam, để… nhường đường, để tắt máy đợi chờ, và để ngắm những toa màu xanh đỏ nối tiếp nhau lướt qua trước mặt…

10 tuổi, tôi không biết tàu chạy kêu tiếng xình xịch. Vì ngày ấy, theo mẹ ra đồng, từ chỏm đất nơi tôi ngồi đến chân núi nơi đoàn tàu qua là một quãng dài. Trong mắt tôi, đoàn tàu phía xa như con rắn, với những toa xanh đỏ uốn lượn và nhẹ lướt, khuất vào rồi lại hiện ra trên dãy núi biêng biếc thật mỹ mãn.

Tôi ngồi đó cho đến khi đoàn tàu khuất dạng, ngẩn ngơ rồi nói với mẹ rằng khi con lớn sẽ lên những chuyến tàu này. Mẹ cười thật hiền, nói đừng lo chuyện xa ngái, rồi dặn tôi lần sau có leo lên chỏm đất nào nhớ xin “người ta” một tiếng. “Người ta” mà mẹ nhắc là một người vô danh nào đó, họ có thể là bộ đội, người ăn xin hoặc một ai đó trong số rất nhiều “người ta” ở cánh đồng làng.

17 tuổi, tôi lên chuyến tàu Thống Nhất vào Nam, bỏ lại sau lưng mẹ với cánh đồng nơi “người ta” ngự trị. Tôi hình dung thế giới trên tàu êm dịu tuyệt vời, tôi được cưỡi trên lưng con rắn bằng sắt, xuyên qua núi rộng sông dài.
Rồi sự háo hức trong lành của tuổi 17 bỗng chốc tan biến, thế vào là hình ảnh của chuyến tàu Bắc Nam tạm bợ, đủ mùi vị, âm thanh. Mùi kem đánh răng, mùi dép, mùi mồ hôi, tiếng trẻ con khóc, tiếng xe phục vụ leng keng, tiếng cậu trai choai oang oang trên điện thoại... Tất cả quyện lại, xộc vào mũi đánh thức chàng trai 17 tuổi sắp bước vào đời.

Chuyến tàu ấy tôi ngồi ghế phụ, không ngủ được, lại vật vờ lo ông già bên cạnh móc túi. Đến nửa đêm ông cụ bất ngờ dúi vào tay chiếc vé ghế chính bảo “khi nào bị kiểm tra thì vé đây nhé cháu”. Ông dặn xong rồi đi, tôi chưa kịp cảm ơn hay nhớ mặt, chỉ nhớ chiếc vé mang số ghế 68, giúp tôi có giấc ngủ trên hành trình hơn 30 tiếng vào Sài Gòn.

25 tuổi, tôi già đi trong khi con tàu trẻ lại, nhưng vẫn chọn những chuyến tàu trên hành trình đi về. Có lẽ, tôi muốn tìm lại kỷ niệm của chuyến tàu ngược Bắc ngày xưa.

Năm đó, tôi ngồi kề một cô bé trạc tuổi, tóc bối cao, gương mặt tròn và phảng phất thứ hương hơm rất đỗi dịu dàng. Tôi nhát, ngồi im không bắt chuyện, chốc chốc lén nhìn cô gái, chốc chốc “sờ” đùi yên tâm số tiền làm thêm giấu túi trong vẫn còn.

Chiều, tàu dừng ga Đà Nẵng, vô tình ánh nắng chiếu xuyên qua ô cửa sổ, dừng lại ở búi tóc cao, nơi cổ cao trắng ngần, lơ thơ vài sợi tóc bay nhè nhẹ. Hình ảnh dịu dàng ấy, sau này cứ  mỗi lần nghe tiếng còi tàu là tôi nhớ!

Những chuyến tàu xanh đỏ lướt nhanh qua trước mặt rồi mất hút trong lòng thành phố. Tôi ngẩn ngơ thầm mong ngày mai ra đường lại được chờ đèn đỏ, nơi chuyến tàu lấp lánh ngang qua chở theo nhiều kỷ niệm.

https://laodong.vn/tan-man/nhung-chuyen-tau-xanh-do-598262.ldo

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin mới hơn

Từ khóa: sở thích, nối tiếp
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi