Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Người cha “bánh bao”

 
Tàu rú những hồi còi dồn tiếng kẻng vào ga, cha bắt đầu những vòng xe vào tối
Người đón đưa nhau ngược xuôi – những bàn chân bước vội, chen vỡ tiếng rao…

Người cha “bánh bao”…
Là một mình đong bột lúc anh em con còn say giấc trong chăn
Là đánh trứng, đánh muối, xào nồi nhân cho bánh bao từ lúc bầu trời còn chưa thấy
Là khẽ gọi tên con, cười hiền từ, hạnh phúc nhìn hai anh em vươn mình thức dậy…yêu thương ngập đầy.

Người cha “bánh bao”…
Là những hạt mồ hôi đổ dài trên nét mặt gầy hao.
Là đôi bàn tay thô, nhào khối bột to rồi cắt đều, bắt bánh
Đôi bàn tay vững chắc nuôi anh em con khỏe mạnh, dẫn dắt chúng con

Người cha “bánh bao”…
Là miệt mài tiếng rao trên chiếc xe đạp cũ, ổ bánh bao nóng ran thơm lừng trên bếp lò, ấp ủ phía sau xe
Là câu chuyện cuộc đời cha thường kể chúng con nghe, những mảnh đời ở quán ăn, ở nhà ga hay bến thuyền, hẻm phố…những mảnh đời nghèo khổ, và luôn có ước mơ

Người cha “bánh bao”…
Là đôi mắt mòn sâu, hốc hác thêm vì thiếu ngủ, vì lo anh em con sống chưa một ngày no đủ
Nên vừa tối nhá nhem, xe đạp…khói mịt mù

Người cha “bánh bao”…
Là tấm áo nâu xắn tay cao đã ướt chìm cơn mưa thu bướng bỉnh
Là vẫn luôn nở nụ cười hiền với đứa con, dù bánh còn đầy khay hay một ngày rủng rỉnh
Ngày giỗ, anh em con khóc rưng rưng trước bàn thờ của mẹ…ôm chặt chúng con, cha nói con và anh là món quà lớn nhất mẹ để lại cho mình



Người cha “bánh bao”…

 
Người cha “bánh bao”…
Là người dấu nỗi nhớ, khổ đau…trong những khoảng lặng thinh
Là nước mắt chảy sâu khi thấy chúng con lén ngồi nhìn tấm hình của mẹ, yêu thương trôi nhẹ vào lòng

Người cha “bánh bao”…
Là cả những khi đám bạn của con, giễu cười sặc sụa: “Con nhà bán bánh dạo, tụi mày có biết không?”….Con chẳng buồn lòng
Con biết cha hiu quạnh khuya sớm phố đông, biết có đám tóc đỏ, tóc xanh ăn đến nửa cái chê bánh ôi để quỵt tiền rồi ồn ào kể khống
 Cả những gã đề sẵn xe nhận bánh xong rồi vù phóng vào đêm, biến mất.….mà mỗi lúc trở về cha lại xoa đầu, bảo chuyện có “xui – hên”

Người cha “bánh bao”…
Chưa một lần than khổ sở, rỉ rên. Chưa một lần mắng chúng con lúc đòi bao thứ quà cho ngày tựu trường sắp đến
Con thấy giọt nước mắt chảy vội của cha khi nhìn anh em con trìu mến, ngoan ngoãn ngồi vào bàn học bài, rồi tắt đèn đi ngủ khi không có bố mẹ cạnh bên

Người cha “bánh bao”….
Là người lo cho anh em con những bữa cơm đủ giọng cười, tiếng nói
Còn nuôi mình những lúc đói bằng chiếc bánh không nhân…
Thương cha vô ngần...


25/08/2013
Khuyên Trần (Huế) 

 

Ý kiến bạn đọc

Avata
Bạch Đình Cao - Đăng lúc: 11/10/2013 12:28

bài hay

Mã chống spam
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi