Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Mùa bão về!

Những ngày này miền Trung ngập chìm trong mưa lũ. Tin bão xa, tin bão gần dồn dập đổ về nơi đòn gánh hai đầu đất nước. Sức người rồi cũng cạn kiệt dần khi mỗi cơn mưa càng kéo thêm dài hạt, mỗi cơn bão về lốc xoáy cuồn cuộn.
 
Ngày 20-10, ngày một nửa dân số Việt Nam được tôn vinh, thì ở nơi đây các bà, các mẹ, các chị vẫn hãy còn xắn quần lội bùn dơ cố vớt vát chút đồ còn sót lại sao những tan hoang ngày cơn bão đi qua. Nơi đây, những người phụ nữ   vẫn luôn thường trực nỗi lo liệu trời có thương cho nước rút? Liệu gió có còn mạnh hay không?
Lũ về. Mọi thông tin liên lạc bị chia cắt. Ngày thường, còn tivi, thời sự để mà nghe, mà biết. Những ngày  này, điện mất, nước lên hàng xóm vốn tắt lửa tối đèn có nhau cũng bị cô lập. Mỗi người  bám víu lấy chỗ cao  nhất của nhà mình. Lặng im nhìn cơn lũ há miệng hung ác, nuốt đi từng vật dụng trong nhà.
 
Những người con xa quê nghe tin báo đàu quặn lòng mà không thể về bên gia đình. Ôm nhau mà khóc bởi mình, gia đình mình bất lực trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên.
Mẹ ở nhà, đâu còn biết ngày 20-10 là ngày gì. Mẹ chỉ lo nước lũ lên bất ngờ, mẹ sợ cái đê gần nhà lại vỡ, mẹ lo bão về mái tranh vốn đã mục nát rồi sẽ ra sao???
 

Tuổi thơ em với bao mùa bão lũ...
Đắng lòng!
Người ta xa quê không thể trở về.
Mình ở ngay trên chính mảnh đất  này nhưng cũng đành lặng im, nuốt nước mắt vào trong. Nhìn cảnh người thân, họ hàng; nhìn cảnh người dân quê mình chống chọi từng mùa mưa bão mà cũng chẳng thể giúp gì.
Năm nay, mùa lại trắng tay!
 
Cha mẹ chẳng “được” mệt nhọc vì thu hoạch mùa mà thay vào đó là những nếp nhăn, khóe mắt ứa lệ. Chẳng còn gì ăn con ơi! Lại đói, lại nghèo!Lại khổ. Cái vòng luẩn quẩn đó bao giờ cho thoát.
Năm nay, con trẻ hết tíu tít. Sẽ chẳng có những lần hò nhau đi lượm lặt những thứ còn sót lại cuối vụ. Con trâu ta chăn bụng cũng lép xẹp, thất thểu những bước chân đi rồi lại về. Tết nay, cũng không mong chờ gì manh áo mới.
 
Cụ già buông ánh mắt nhìn xa xăm, khẽ thở dài. Biết mà, có năm nào thoát được đâu. Ngày trước, tay không xung phong chiến trận, có mất mát, có đau thương nhưng ta mang được độc lập, tự do trở về tay ta. Hồ hởi, phấn khởi làm sao. Giờ, cái bão, cái lũ ác độc hơn cả những cuộc chiến  năm  nào. Nó cuốn phăng mọi thứ mà ta chỉ biết lặng nhìn không thể chiến đấu… Đau buốt tận tâm can….
 
Ngày lại ngày, tháng tới tháng, năm qua năm. Cuộc sống vẫn là những chuỗi ngày trôi qua như vậy. Một năm tiết trời có bốn mùa, những người dân nơi khác có thể dành trọn cả bốn mùa ấy để sản xuất còn quê mình mỗi lần gieo hạt là một lần nỗi lo hiện hữu…
Thương lắm! Miền Trung ơi!
Xương rồng

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi