Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Tuổi thanh xuân vút bay trời mây


Lão trở mình, giật cái mền thủng lỗ ra khỏi người. Lại trở mình. Lưng sao đau quá. Già rồi.

Bà đã dậy từ lâu, bắt ghế ra ngồi trước cửa. Trên cái ghế đẩu có hai ly đen đá. Một có đường, một không. Cái gạt tàn, dăm ba điếu thuốc. Bà cười.
 

Buổi sáng thức dậy như thường nhật, mấy mươi năm cuộc đời đã qua, ấy mà sáng nay lão tưởng thanh xuân được ai đó đón về trong căn gác trọ. Tụi nhỏ đã có gia đình từ lâu. Gác trọ giờ chỉ còn đôi chim câu đã lâu không còn bay nữa, dù cánh vẫn liền.
 

Tuổi thanh xuân vút bay trời mây. Lão, bà yêu nhau bao lâu, hẳn hai người không còn nhớ nữa. Nhưng sáng nay, lại như thêm một lần đôi mươi. Trong cái ánh sáng len qua ô cửa số, thấy được từng hạt bụi bay trong từng kẽ nắng, lần lượt tưới lên không gian, rọi dần đến chỗ bà, lão tưởng như người thiếu nữ năm nào yêu đương trở lại, những vết đồi mồi đâu mất, rồi đến cả mái tóc mây, làn da thắm lại, suối tóc lại tung bay.
 

Lão cười. Thanh xuân qua rồi, nhưng tình yêu còn đó. Bà cười, răng đi đâu rồi? Nhưng người yêu của lão còn đó. Lão ra ngồi bên bệ cửa, để bà ngồi trên chiếc ghế kia. Lại rút thuốc ra châm. Chờ nghe bà mắng. Nhấp ngụm café đắng bà pha. Rồi lại cùng kể nhau nghe chuyện ngày xưa. Chuyện ngày xưa – ngày mà thanh xuân họ đã dành cho nhau.
 

P/s:
 

Sáng hôm nay, đen đá không đường, khói trắng vương tay, trời xanh hơn hôm qua và vạt nắng vàng lơ lửng vờn quanh soi chiếu bụi bay bỗng dưng hoá mộng mơ đến lạ. Tôi ngồi nhấp một ngụm thanh xuân, đắng đó, chát đó, mà vẫn quá khó để không thấy đê mê.
 

Sài Gòn nào phải Ban Mê? Mà giọt cafe này đã quá đủ cho một ngày, tôi chẳng cần phải về đâu nữa.

#Sói


 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam

Những tin mới hơn

 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi