Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Thời của… thông minh?

Nếu được chọn một từ đã và đang được dùng nhiều nhất thời gian gần đây thì tôi sẽ chọn từ “thông minh”. Bởi, dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào thì “những điều trông thấy” vẫn là câu nói cửa miệng có từ “thông minh” chêm vào đó. Rồi như một trào lưu, “thông minh” xuất hiện khắp mọi nơi, từ những vật dụng tầm thường đến khát vọng về tương lai con cái. Chính trào lưu này đã khiến tôi đặt câu hỏi, phải chăng đây là thời của… thông minh? Hay ngược lại, từ “thông minh” đã và đang bị lạm dụng chỉ để làm thỏa mãn khát vọng thượng lưu lẫn thói quen hào nhoáng bề ngoài?

Thông minh ai cũng thích, có lẽ chẳng ai trên đời không khát khao bản thân mình thông minh. Bởi như định nghĩa trong từ điển, thông minh nghĩa là nhanh trí và khôn khéo, có khả năng ứng xử và đối phó mau lẹ, tinh tế với những tình huống phức tạp lẫn bất ngờ. Tức nếu ta thông minh thì giữa cuộc sống này ta sẽ giành được nhiều điều có lợi, tránh được nhiều điều rủi ro.

Khao khát được thông minh không sai, ai cũng muốn mình và người thân bên cạnh mình thông minh hơn (ước mơ chân chính), thế nhưng khi lạm dụng và chạy đua để “thông minh hơn” thì điều này nói lên một thực tế rằng mọi người đang bị ám ảnh bởi… thông minh, tôn thờ sự thông minh. Mặc dù để đúng nghĩa thông minh không phải ai cũng làm được. Và điều đó trở thành miếng pho-mát thơm phức cho những nhãn hàng hoặc những lời hứa chẳng biết khi nào thực hiện được.

Cuộc sống xung quanh tôi đang bị bủa vây bởi những vật dụng thông minh: điện thoại thông minh, tivi thông minh, nhà thông minh, xe buýt thông minh, thành phố thông minh và đến cả bột giặt cũng được ghi rõ rằng rằng có các hạt thông minh.

Vậy khi sống giữa thế giới mà mọi thứ đều thông minh đó khiến tôi thông minh hơn? Câu trả lời của tôi là ngược lại, hoặc ít ra tôi cũng đặt nhiều nghi vấn về những thứ đã và đang được kêu gọi thông minh này.

Điện thoại thông minh giúp tôi làm việc nhanh hơn, gửi tin nhắn nhanh hơn, niềm vui trong game nhiều hơn nhưng không giúp tôi thông mình hơn. Trái lại sự hiện diện của thứ cầm tay thông minh này khiến tôi trả nhiều giá khá đắt. Đầu tiên là trạng thái lo âu, mất tập trung khi làm việc. Những tiếng ting ting, những cảm xúc sợ bỏ lỡ điều gì đó trên mạng xã hội khiến năng suất làm việc giảm sút thậm tệ. Và tôi cũng trở nên ít đọc sách, ít nghĩ suy hơn hơn vì từng cho rằng có “smartphone” cũng là đọc được mọi thứ trên đó rồi!

Chiếc tivi thông minh cũng thế: Nhiều lựa chọn hơn về hình ảnh, âm thanh lẫn truyền hình và internet. Thế như tivi thông minh vẫn không thể có những chương trình thông thái. Bật lên vẫn gameshow nhạt nhẽo, vẫn hài kịch trên đó để trẻ em chửi thề…

Khó hiểu nhất vẫn là bột giặt hạt thông minh. Tôi không biết “hạt thông minh” là hạt có “não bộ” hoạt động như thế nào? Để giúp “giặt sạch cực nhanh giúp hòa tan, thấm sâu vào từng sợi vải, xoáy bay vết bẩn cứng đầu nhanh hơn” - như chính lời quảng cáo. Rồi sữa cho bé thông minh hơn phải chăng cũng đang bị lạm dụng? Và những nhà sản xuất này cố tình đánh vào tâm lý “thích thông minh” của người đời để bán sản phẩm?

Còn thành phố thông minh thì tôi đang chờ đợi trong lúc mỗi ngày vẫn đi về cầu trời đừng kẹt xe lẫn những điểm “tụ nước”.

Tôi để ý thêm một điều, trên mạng xã hội Facebook ai cũng tỏ ra là người thông thái cả. Ở đó không có người dại, không có người xấu (nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), bởi ai cũng tìm cách “đẹp đẽ khoe ra, xấu xa đậy lại”. Và một điểm khiến tôi áy náy nhất, chính là giữa thời đại thông minh này dường như người với người thờ ơ, lạnh nhạt với nhau hơn!

Từ “những điều trông thấy” đó tôi đặt ra câu hỏi: Khi xã hội bị ám ảnh bởi thông minh thì con người ta càng “dại” đi và càng sống vội? Khi xã hội bị ám ảnh bởi thông minh sẽ tạo ra sức ép vô hình lên con người phải luôn giữ tâm thế của một kẻ thông thái? Và khi xã hội cổ vũ lối sống thông minh hơn thì chỉ làm giàu cho những nhà sản xuất gắn mác thông minh?

Đến đây, tôi chợt nhớ tới bộ phim Forrest gump nói về anh chàng Forrest với chỉ số IQ 75. Thế nhưng, chính nhờ góc nhìn ngây thơ và trong sáng lẫn vô tư của một người không thông minh đã giúp Forrest vượt qua mọi biến cố của cuộc đời và giúp những người khác vươn lên. Trong bộ phim này Forrest nổi tiếng với câu nói: “Anh không phải là một người thông minh nhưng anh biết tình yêu là gì?”.

Còn chúng ta mỗi ngày đều hô hào và chạy theo sự thông minh, nhưng liệu có phải chúng ta không biết tình yêu là gì?

https://www.thesaigontimes.vn/285164/thoi-cua-thong-minh.html


 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi