Xin chào: Khách [ Đăng nhập ] - [Đăng ký]

Mùi người già


Ngày nhỏ, mỗi tối khi học bài xong, tôi thường xuống nhà ông bà nội ngủ lại. Bà nằm ngoài, tôi nằm giữa, ông nằm trong, chiếc giường nhỏ vừa khít, bao giờ cũng ấm.

Nhưng đó không phải là lý do, khi ở nhà tôi cũng chăn ấm nệm êm đó thôi, mà ngủ cạnh ông bà tôi được hít hà một mùi dễ chịu. Thứ mùi hương mà sau này khi xa quê, tôi mới biết đó là mùi người già.

Mùi người già thật lạ. Đó là thứ hương nhè nhẹ, sâu lắng của mùi trầu, mùi thuốc lào, cả mùi bùn đất, và mùi hai ba lớp áo hôm trời mưa bà đem hong trên bếp. Tôi rúc vô chăn, trùm kín mặt, nghe ông bà thầm thì kể chuyện “đời sơ”. Những câu chuyện của ông bà không đầu không cuối, không cao trào hay thắt mở, chỉ là những câu chuyện bình thường về một đám cưới trong làng, về một người già nào đó mất đi, hay những cái khổ của ngày xưa, thời ông bà còn trẻ.

Tôi nằm im trong chăn lắng nghe câu chuyện của ông bà, thế giới của tôi ở đó nhẹ nhàng và bình yên. Lâu lâu tôi lại thò đầu ra, tóc bà ngả bên thơm mùi bồ kết, áo ông còn vương thứ hương như bao cây trái trong vườn gộp lại. Tôi cứ nằm im như thế, đắm chìm vào bóng đêm, vào câu chuyện và hơi ấm của ông bà, rồi ngủ lúc nào không hay.

Tôi lớn lên, vào Sài Gòn trọ học, thế giới đô thành cho tôi gặp nhiều thứ mùi hương hiện đại. Đó là mùi café sáng, mùi thức ăn nhanh, mùi trái cây chín rộ vào mùa, mùi mưa dầm dề suốt mấy tháng, mùi công trình nghi ngút mọc lên. Hỗn hợp đó dần dà thế chỗ “mùi nhà quê” trong tôi, tôi quên mất đi mùi của đất, mùi cơm cháy nồi gang và cũng không còn bận lòng đến mùi của ông bà.

Cho đến hôm qua, khi dãy trọ tôi sống có thêm một người. Một cụ già từ quê vào Sài Gòn trông cháu. Nhìn cụ miệng nhai trầu, mặc hai ba lớp áo, tóc buộc thành vành tròn, tôi chợt nhớ ông bà, nhớ đến những lần chạy xuống nhà, rúc vô chăn nằm ngủ. Nhớ đến mùi hương nhè nhẹ từ tà áo bà, mái tóc của ông.

Đôi lần tôi tự hỏi, có bao nhiêu mùi hương trong đời mà ta bắt gặp? Có lẽ rất nhiều, có những mùi làm ta thích thú như mùi của nắng sau cơn mưa, mùi của que diêm khi cháy, mùi của sách báo cũ. Rồi cũng có những mùi ám ảnh và làm ta sợ, như mùi bệnh viện, mùi thuốc tây, à có cả mùi “smartphone” nữa…

Như tôi của hiện tại, sống một mình tôi nghe mùi cô đơn, dù quanh mình mùi chăn thật thơm, mùi quần áo, nước hoa thật thích. Thế là đêm nào nằm ngủ, tôi cũng đưa tay tìm điện thoại, bấm lướt, đôi khi cũng chẳng biết mình đang lướt làm gì, chỉ là khó ngủ, chỉ là sợ bỏ lỡ một điều gì đó trên mạng xã hội…

Những lúc đó, tôi ước mình bé lại, về quê, chạy ù xuống nhà ông bà, chui vào chăn, nghe mùi bình yên tỏa ra ở đó. 

http://cuoituan.tuoitre.vn/tin/cuoc-song-muon-mau/nhat-ky-thanh-pho/20170822/mui-nguoi-gia/1370452.html

 

Ý kiến bạn đọc

Mã chống spam
Từ khóa: ông bà, bao giờ
 



Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi